Tuệ Quang xin chào các đạo hữu,

...nếu bạn khóc, tôi sẽ khóc cùng với bạn - nếu bạn không có những gì buồn thì chúng ta bắt đầu kể chuyện tếu - nếu bạn gặp bất hạnh, mà trước mặt bạn là ngỏ cụt của cuối đường, thì tại nơi đó bạn có đủ 1 mảnh đất để tọa thiền...hạnh phúc và chân lý không phải là điểm đến ở cuối đường hay mong cầu về một cõi, mà nó ở ngay trên từng bước của chúng ta đi...vì có khởi sự đi nên mới có đến, vì có sự quyết tâm mong cầu muốn đạt được nên những vọng tưởng của sự tham lam sẽ hiện lên, đó là những muộn phiền khổ đau trong cuộc hành trình đi tìm Phật tánh và chân lý . Nếu bạn không biết trước tôi, thì cho dù tôi có đứng trước mặt bạn, bạn cũng không thể nhận ra...Phật Tánh không phải là cái nỗ lực đi tìm vì nó không phải là một vật hiện hữu đã có sẵn từ trước mà ta đã một lần biết qua....Cái gì không đến cũng không đi ? hãy nhìn lên bầu trời để quán chiếu, nơi mà ta đã có mặt từ đó, vì có sanh nên có tử, vì cái đến chỉ là sự dừng lại tạm thời nên rồi cũng phải ra đi cho dù ta có thích hay không thích...hãy nhìn lên bầu trời, nếu ta tìm kiếm Phật Tánh, Niết Bàn hay Cực-Lạc thì ta sẽ thấy những đám mây phiền não kéo đến, ta sẽ không tìm thấy được những gì ngoài hình tướng của đám mây, ta không thể nào nắm giữ được nó dù là hình ảnh của 1 vị Phật hay 1 vị Bồ-Tát...mây thì có đến có đi, nhưng bầu trời thì không đến cũng không đi...đó là sự rỗng không thanh tịnh và sáng suốt. Có ai thấy được hình ảnh của chư vị Phật hay Bồ-Tát dưới 1 bầu trời không mây chưa ? bầu trời không đến cũng không đi, mà tọa thiền thì không đi nhưng tất cả vạn thể của vũ trụ đều sẽ đến. Mô Phật

Tuệ Quang



Showing posts with label Chuyện Thiền. Show all posts
Showing posts with label Chuyện Thiền. Show all posts

Sunday, April 8, 2012

Linh tại Ngã...bất linh tại Ngã

Linh tại Ngã..bất linh tại Ngã

Đăng ngày: 03:39 23-10-2011
Thư mục: Tổng hợp
Tại 1 làng nọ, có 1 chàng làm nghề giữ Trâu mướn, cứ mồi buổi sáng sớm, chàng ta đến lùa Trâu ra đồng cho Trâu ăn cỏ và tắm lội rồi chiều lùa Trâu về giao cho chủ. Công việc cơm nước xong xuôi, chàng ta ngồi xuống tụng 1 thời kinh và ngày qua ngày công việc cũng chỉ có chừng đó...
1 hôm vào buổi chiều, có một người bán hàng dừng lại khi nghe tiếng tụng kinh văng vẵng từ bên trong 1 ngôi nhà hoan, người khách bèn tò mò bước vào, nhìn thấy 1 vị tuổi ngoài 40 đang ngồi điềm đạm tụng từng câu kinh, người khách bèn qùy xuống và chấp tay...
Sau khi nghe tụng kinh xong, người khách thấy trước bàn thờ không có bất kỳ 1 hình tượng của đức Phật hay 1 vị Bồ-tát nào, mà chỉ thấy 1 vật gì trắng và sáng để trong cái ly nên bèn hỏi vị cư-sỹ:
- Thưa ông cái vật trong ly đó là cái gì mà ông nhìn và tụng châm chú như thế ?
vị cư-sỹ trả lời :
- ồ, cái đó là xá-lợi đấy...
Người khách bán hàng nghe xong bèn chấp tay cầu nguyện 1 hồi lâu rồi lạy và ra về...
Sau đó 1 tháng người ta dần dần tìm đến ngôi nhà hoan để cầu xin, vì tin đồn rằng ai đến đó cầu xin gì được nấy, buôn bán thịnh vượng làm ăn phát đạt. Số người đến mỗi ngày mỗi đông và rồi trước kia từ 1 ngôi nhà hoan nay trở thành 1 ngôi Chùa nhỏ thật đẹp...tiếng đồn mỗi ngày 1 nhiều...đồn đến tai vị Hòa Thượng đang trụ trì tại 1 ngôi Chùa lớn trong tỉnh, vị H.T nói :
- Lạ nhĩ, Chùa ta to Phật lớn như thế nầy mà không có xá-lợi để thờ, vậy nơi Am , Cốc kia làm thế nào mà có được...
Rồi ngài quyết định thân chinh đến nơi để hỏi cho rõ hư thực...khi đến nơi vị Hòa Thượng bèn hỏi người cư-sỹ :
- Cái vật trong ly đó là vật gì mà trong sáng và đẹp đẻ thế, phải chăng là xá-lợi ư ?
vị cư-sỹ an nhiên trả lời :
- Thưa ngài, đó là cái xương bò, chứ có phải xá-lợi gì đâu...


*
*linh tại Ngã, bất linh tại Ngã....Phật tại Tâm

Tuệquang

Nữ công gia đạo- Xuân hạnh phúc

cvbvbvb

Cách làm món: Xuân hạnh phúc
1- Trước hết chuẫn bị cho mình trước: Tam-qui, Ngũ-giới.
2- Mỗi ngày lấy ra: Tiền Lục Thức ( Nhãn thức, Nhĩ thức, Tỷ thức,Thiệt thức, Thân thức và Ý thức ) rữa sạch với nước Cam-lồ rồi để cho ráo.
3- Lấy 20 thứ chi mạt phiền não: Phẩn - Hận - Phú - Não - Tật - Xan - Cuống - Siễm - Hại - Kiêu - Vô tàn - Vô qúy - Điệu cử - Hôn trầm - Bất tín - Giải đải - Phóng dật - Thất niệm - Tán loạn và Bất Chánh Tri. Xắc nhuyễn rồi nêm vào đó 6 thứ gia vị căn bản phiền não: Tham - Sân - Si - Mạn - Nghi - Ác kiến...trộn cho đều để khoảng một thời kinh.
4- Dùng chảo Non-stick hiệu Như-lai Tàng, bắt lên bếp với 1 muổng dầu Bác-ái rồi dùng lửa Tam-muội đốt nóng, cho tất cả vào xào sơ qua nêm chút nước tương hiệu Bồ-đề cho vừa lòng. Khi tất cả đổi màu vàng, cho vào đó 1 dung dịch thuốc hổn hợp: Bố thí - Từ bi - và Trí tuệ...để lửa nhỏ lại độ 1 thời kinh. Sau đó bạn sẻ có được 1 món Xuân an-lành, hạnh-phúc, tự-tại và khinh-an.
Chúc các huynh đệ công phu thiền quán xào nấu mỗi ngày, nhai đi nhai lại giống như Bò ăn cỏ để thành công viên mãn theo như ý. Mô Phật.

* thiện ác, đúng sai, vui sướng khổ đau...tất cả đều từ 1 niệm

tuệquang

Chử Nhẫn trong đạo Phật

Tô ĐôngPha tên thật là Tô-Thức tự là Tử-Chiêm đời nhà Tống,làm quan đến chức Binh Bộ Thượng Thư, sau việc cải cách văn hóa và chính trị không thành nên bị cách chức và lui về đất Hoàng Châu,tỉnh Hồ Bắc cất nhà ở phía Đông dưới chân núi vì thế mà có tên là TôđôngPha. Vì chán đời do sự thế thái nhân tình,ông thường ngày ôm bầu rượu đi đó đây hát nghêu ngao tiêu sầu...người bạn thân nhất thường tới lui để đàm đạo về Phật pháp đó là Tổ Phật-Âń...sau 1 thời gian dài được khai thị bởi Tổ. Một hôm ông tự nhận thấy mình đã chứng đắc cho nên mới đến gặp Tổ để thưa thỉnh:
- tôi đã thật sự hiểu rõ thế nào là: vạn pháp giai không...tôi đã khống chế được Bát-Phong ( Lợi-suy-hũy-dự-cơ -xưng-khổ-lạc ) vậy thì Ngài còn cái gì nửa để dạy tôi không hay là tôi đã được chứng đắc rồi.
Tổ cười rồi nói:
- ông đã học tất cả những kinh điển từ ta, nhưng còn thiếu mỗi 1 chữ, nếu ông hoàn tất thì ông là Phật...
TôđôngPha vội vã hỏi:
- thưa, chữ đó là chữ gì ? tôi xin thỉnh giáo
Tổ đáp:
- chữ Nhẫn...tôi sẽ dạy cho ông...
nói xong Tổ đi lấy giấy rồi đưa cho TĐP và nói:
- ông về hãy viết đúng 100 chữ Nhẫn...bắt đầu từ ngoài ngõ đi vào trong nhà, chổ nào ông thường hay tới lui sinh hoạt hay những gì thường xữ dụng đến, ông đều dán chữ Nhẫn lên đó. và cứ mỗi lần ông thấy nó thì đọc lên thành tiếng NHẪN...sau 3 tháng thì mới biết được ông thành Phật hay chưa.
Gần đến ngày đaó hạn Tổ sai người đệ tử đến nhà thăm TôđôngPha, khi khách vừa đến nơi TĐP ra mở cửa, khách thấy có tờ giấy dán trên cánh cửa bèn hỏi:
- chữ gì vậy ?
TĐP đáp :
- dạ thưa đó là chữ Nhẫn ạ
khách bước vào nhìn lên phía trên bàn thờ chỉ vào tấm bảng lớn rồi hỏi:
- còn chữ nầy là chữ gì sao mà to lớn qúa vậy ?
- dạ, thì cũng chữ Nhẫn á...
TĐP mời khách ngồi rồi đem trà ra rót, khách vừa kéo ghế ra định ngồi xuống thì lại thấy 1 tờ giấy nửa dán lên đó, bèn hỏi:
- còn chữ nầy là chữ gì nửa ?
- thì cũng là chữ Nhẫn đó.
TĐP rót trà vào tách rồi  mời...vị khách bưng tách trà định đưa lên uống thì thấy có 1 chữ dán lên đỉa...người khách khựng lại rồi hỏi :
- còn chữ nầy...
chưa kịp hỏi hết câu thì TôđôngPha dằn bình trà thật mạnh xuống bàn rồi nói lớn tiếng:
- đã nói chữ NHẪN mấy lần rồi,,,mà cứ hỏi hoài./.

 ***Nhẫn là pháp hành, Nhẫn của thế tục tu theo Khổng giáo thì gọi là: nhẫn nhục.
Trong thời kỳ chiến quốc, khói lửa,đao bình tranh giành nhau từng tất đất ở Trunghoa, Khổng giáo ra đời trọng kẽ sỹ làm đầu tức là quân tử, làm trai cho đáng nên trai...fải có danh gì với núi sông..v.v..
là người quân tử, nam chi chí đại trượng phu thì fải biết thuận theo thời cơ mà chịu nhẫn nhục. Ví như Hàn Tín nhẫn lòon trôn giửa chợ chịu nhục để khỏi bị bọn cướp cạn giết chết, sau đó phò Lưu Bang dựng lên cơ nghiệp nhà Hán hơn 400 năm.
Theo giáo lý của đạo Phật, nếu đã nhẫn mà còn thấy nhục thì chưa hẵn gọi là nhẫn.
-Hàn Tín chịu nhục hay là nhẫn ?
- vì sợ chết nên fải lòon trôn giửa chợ, do bọn cướp cạn qúa đông.Đây là chịu nhục chớ kô fải nhẫn.
 - nghe lời phê bình về mình, kô nói mà mặt xanh hoặc cắn răng thì kô fải nhẫn
  chịu nhịn do sự hà hiếp của cấp trên hay ai đó rồi đi nói lại với người khác thì đó kô fải là nhẫn, mà là sợ
 - nói chung nhẫn mà còn thể hiện qua cử chỉ hay hành động  thì đó không fải là chữ nhẫn của đạo Phật rồi.
-Nhẫn thân: kô nở làm...
- Nhẫn khẩu: kô nở nói...
- Nhẫn ý: kô nghĩ đến...
Cũng chưa được gọi là nhẫn của đạo Phật. Nhẫn của đức Bổn sư dạy là Nhẫn Balamật bao gồm:
- kô ai có thể dụ được, kô ai có thể năng nĩ được...
-là tinh tấn: tinh là trong suốt kô ô nhiễm, tấn là cái tâm lúc nào cũng nghĩ đến cái cứu cánh kô ngừng nghĩ , kô biết mệt mõi...
-Trì giới kô phạm là nhẫn
-Kiến tánh được là nhẫn
- kô còn thấy nhân của qủa báo....
Đó là chữ Nhẫn của đức Bổn sư

*...hành thâm Bát nhã Balamật đa : là Nhẫn đến chỗ không còn sanh nên gọi là: vô sanh pháp nhẫn

tuệquang

Lòng tham

Truyện kể :
Có 1 vị Vua và Hoàng Hậu rất nhân từ, đạo đức và sáng suốt nhưng lại không có con. Vào những ngày rằm hay các ngày hội lớn, Hoàng hậu thường đi Chùa để cầu tự...những thánh điện, động đền, tượng cốt nào linh thiên nhất cũng đều có mặt của bà để viếng bái, hy vọng rằng sẽ sanh được 1 qúy tử để truyền ngôi...nhưng không fải những gì vua muốn là được cho dù tin rằng với tấm lòng chân thành đáp ứng bao nhiêu điều thiện nguyện thì việc cầu xin là sẽ Có, nhưng sự thất vọng nầy đã kéo dài hằng mấy mươi năm và rồi hoàng hậu đã lâm trọng bệnh, không 1 vị lương y tài giỏi nào có thể đến ch́ữa trị lành bệnh cho bà...
- Thưa Hoàng thượng, Hoàng hậu đang mang tâm bệnh, bệnh gì thần cũng chữa được duy chỉ bệnh tâm là thần xin Hoàng thượng hãy tha thứ cho hạ thần...
Hoàng thượng nghe xong thở dài rồi hỏi :
- Vậy thì trẩm fải làm như thế nào đây ?
- Thưa Hoàng thượng, chỉ cần làm được đúng theo nguyện vọng của Hoàng hậu thì bà sẽ tự nhiên khỏi bệnh.
Vua giải thích
- Khanh có biết rằng Hoàng hậu muốn sanh 1 hoàng nhi mà từ bấy lâu nay chưa được không ? 
rồi vị vua nói tiếp :
- bây giờ Hoàng hậu tuổi đã lớn thì việc sanh nỡ cho dù có thể cũng rất khó khăn...
rồi vị lương y góp ý :
- hay là ngài xin con nuôi được không ?
- trẩm có suy nghĩ việc nầy từ lâu...nhưng làm sao có thể tìm được 1 người xứng đáng trong vô số người được chứ...
- xin Hoàng thượng hãy triệu hội quần thần lại xin ý kiến.
Hôm sau, sau khi hỏi ý của Hoàng hậu thì vua cho mời, Quốc sư đại nhân và Đô đốc đại tướng quân nhập triều để bàn mật kế hoạch...sau khi họp xong vua bèn ra yiết chỉ, tất cả thanh niên trong nước tuổi từ 10 đến 15 không phân biệt giai cấp đến ngày rằm tháng nầy đều fải nhập triều để dự thi chọn làm Thái tử...
Đến ngày, tất cả thanh niên trong nước đều có mặt, vua truyền chỉ:
-Đây là các loại hạt giống tốt, các thí sinh có quyền tự chọn cho mình rồi đem về trồng...sau 3 tháng đúng ngày rằm các thí sinh đem cây của mình đã gieo trồng đến để vua và hoàng hậu chấm điểm, nếu cây nào cao, đẹp nhất và xanh tươi nhất mà Hoàng hậu thích nhất thì thí sinh đó sẽ được chọn làm Thái tử...
Đúng ngày rằm của 3 tháng sau, trước sân triều tất cả các cây kiểng đều được mang đến và mỗi thí sinh đều cầm trên tay chậu bông của mình, có cây trồng của con các vị quan để trong 1 cái chậu bằng vàng, bạc, thủy tinh và các chậu cổ trông thật đẹp mắt...Hoàng hậu lần lượt đi duyệt từng hàng ngang, cây nào bà cũng đều khen ngợi và thích thú...cuối cùng bà thấy 1 cậu bé trên tay cầm 1 chậu đất mà không có một cây nào bà bèn hỏi :
- con không có dự thi sao ?
Cậu bé chấp tay cung kính thưa :
- bẩm thưa Hoàng hậu, con có dự thi ạ
- vậy thì cây của con đâu ?
- dạ thưa nó nằm trong cái chậu nầy...
thấy Hoàng hậu trố mắt nhìn như thắc mắc điều gì cậu bé bèn giải thích :
- con đã ươm nó trong đây, hàng ngày con đều tưới nước và bón phân, tối con cũng ôm nó mà ngủ vì sợ bị ốc ăn...nhưng...xin hoàng hậu tha tội....
Hoàng hậu nghe cậu bé giải thích xong bèn nói lớn tiếng :
- tại sao tất cả mọi người đều ươm trồng được mà con không ươm trồng được...con hãy theo ta đi giải thích với Hoàng thượng.
Rồi bà dắt cậu bé đi đến gặp Hoàng thượng. Trước mặt bao nhiêu là bá quan văn võ và đại hội thí sinh, cậu bé tay bưng chậu đất chân qùy trước chánh điện...trên có Vua, Quốc sư đại nhân và Đô đốc đại tướng quân, cả 3 người đang ngồi nghe Hoàng hậu đệ trình sự việc...nghe xong vị Đô-đốc đại tướng quân tay cầm thanh gươm bước tới rồi hỏi cậu bé với giọng lớn tiếng :
- ngươi có biết việc làm của ngươi là phạm tội khi Quân không ?
Cậu bé đáp :
- dạ thưa ngài biết...
viên đại tướng nói tiếp :
- biết tại sao không trồng? có fải ngươi ăn nó rồi không ?
- dạ thưa ngài, nếu con ăn nó thì chỉ no được 1 buổi còn nếu như con trồng được thì cả đời ăn cũng không hết, nay trồng không được con xin chịu tội.
Viên đại tướng quân rút thanh gươm ra để lên cổ của cậu bé rồi nói lớn :
- ngươi có biết tội khi Quân là xử chết không ? phạm thượng là xử chém, ngươi có bằng lòng với cái chết của ngươi ngay bây giờ không ?
- dạ thưa ngài dù chết ngay bây giờ, chết trước hay chết sau có khác gì ? đời người chỉ chết có 1 lần, nếu được chết với 1 tấm lòng trong sạch thì hôm nay là 1 ngày vinh dự cho con...
Nghe cậu bé nói xong Vua và Hoàng hậu bước đến ôm chầm lấy cậu bé và nói :
- Con là Hoàng nhi của ta, con chính là Thái tử của thiên hạ
Nói xong Vua, Hoàng hậu, Quốc sư và Đô đốc tuyên bố trước đại hội là Thái tử đã được chọn, bá quan trong triều cực lực phản đối về việc quyết định nhanh chóng của triều đình vì đã không giữ đúng như lời hứa trong nội quy, các vị quan hầm hổ bực tức lên tiếng phản đối, Vua mới mạnh dạng  tuyên bố :
- Các khanh và đại chúng hãy nghe đây, hôm nay là ngày vui của trẩm, Hoàng hậu và quốc dân cho nên trẩm tha tội chết cho các khanh và thần dân...
Mọi người xôn xao thắc mắc, người nhìn qua kẻ ngó lại không hiểu rõ tại sao, viên Đô đốc đại tướng quân tay cầm bảo kiếm bước tới rồi nói lớn:
- Hoàng thượng tha tội chết là phúc cho các ngươi đấy sao không qùy xuống mà tạ tội xin tha mạng?  ta hỏi các ngươi, tất cả các hạt giống đó đã được luộc chín rồi thì các cây do đâu mà nãy sinh...?

Tuêquang sưu tầm.