Tuệ Quang xin chào các đạo hữu,

...nếu bạn khóc, tôi sẽ khóc cùng với bạn - nếu bạn không có những gì buồn thì chúng ta bắt đầu kể chuyện tếu - nếu bạn gặp bất hạnh, mà trước mặt bạn là ngỏ cụt của cuối đường, thì tại nơi đó bạn có đủ 1 mảnh đất để tọa thiền...hạnh phúc và chân lý không phải là điểm đến ở cuối đường hay mong cầu về một cõi, mà nó ở ngay trên từng bước của chúng ta đi...vì có khởi sự đi nên mới có đến, vì có sự quyết tâm mong cầu muốn đạt được nên những vọng tưởng của sự tham lam sẽ hiện lên, đó là những muộn phiền khổ đau trong cuộc hành trình đi tìm Phật tánh và chân lý . Nếu bạn không biết trước tôi, thì cho dù tôi có đứng trước mặt bạn, bạn cũng không thể nhận ra...Phật Tánh không phải là cái nỗ lực đi tìm vì nó không phải là một vật hiện hữu đã có sẵn từ trước mà ta đã một lần biết qua....Cái gì không đến cũng không đi ? hãy nhìn lên bầu trời để quán chiếu, nơi mà ta đã có mặt từ đó, vì có sanh nên có tử, vì cái đến chỉ là sự dừng lại tạm thời nên rồi cũng phải ra đi cho dù ta có thích hay không thích...hãy nhìn lên bầu trời, nếu ta tìm kiếm Phật Tánh, Niết Bàn hay Cực-Lạc thì ta sẽ thấy những đám mây phiền não kéo đến, ta sẽ không tìm thấy được những gì ngoài hình tướng của đám mây, ta không thể nào nắm giữ được nó dù là hình ảnh của 1 vị Phật hay 1 vị Bồ-Tát...mây thì có đến có đi, nhưng bầu trời thì không đến cũng không đi...đó là sự rỗng không thanh tịnh và sáng suốt. Có ai thấy được hình ảnh của chư vị Phật hay Bồ-Tát dưới 1 bầu trời không mây chưa ? bầu trời không đến cũng không đi, mà tọa thiền thì không đi nhưng tất cả vạn thể của vũ trụ đều sẽ đến. Mô Phật

Tuệ Quang



Showing posts with label Chuyện Thiền. Show all posts
Showing posts with label Chuyện Thiền. Show all posts

Sunday, April 8, 2012

Lại một câu chuyện...thiền



BỮA ĂN CHIỀU CUỐI CÙNG  

Leonardo da Vinci vẽ bức "Bữa ăn chiều cuối cùng" (The last supper) mất bảy năm liền. Đó là bức tranh vẽ Chúa Jesus và mười hai vị tông đồ trong bữa ăn cuối cùng trước khi Chúa bị Judas phản bội. 
Leonardo tìm người mẫu rất công phu. Giữa hàng ngàn thanh niên, ông chọn được một chàng trai 19 tuổi có gương mặt thánh thiện, một nhân cách tinh khiết tuyệt đối để làm mẫu vẽ Chúa Jesus. Da Vinci làm việc không mệt mỏi suốt sáu tháng trước chàng trai, và hình ảnh Chúa Jesus được hiện trên bức vẽ.  
Sáu năm tiếp theo ông lần lượt vẽ xong 12 vị tông đồ, chỉ còn có Judas, vị môn đồ đã phản bội Chúa vì 30 đồng bạc, tương đương 16.96 đô la Mỹ.  
Hoạ sĩ muốn tìm một người đàn ông có khuôn mặt hằn lên sự hám lợi, lừa lọc, đạo đức giả và cực kỳ tàn ác. Khuôn mặt đó phải toát lên tính cách của kẻ sẵn sàng bán đứng người bạn thân nhất, người thầy kính yêu nhất của chính mình... Cuộc tìm kiếm dường như vô vọng. Bao nhiêu gương mặt xấu xa nhất, độc ác nhất, Vinci đều thấy rằng chưa đủ để bộ lộ cái ác của Judas. Một hôm, Vinci được thông báo rằng có một kẻ mà ngoại hình có thể đáp ứng được yêu cầu của ông. Hắn đang ở trong một hầm ngục ở Roma, bị kết án tử hình vì giết người và phạm rất nhiều tội ác tày trời khác.  
Da Vinci lập tức lên đường đến Roma. Trước mắt ông là một gã đàn ông nước da đen sậm với mái tóc dài bẩn thỉu phủ xoà xuống mặt, một khuôn mặt xấu xa, độc ác tự nó nói lên nhân cách của một kẻ hoàn toàn bị tha hoá. Đúng, đây là Judas!  Được sự cho phép đặc biệt của Đức Vua, người tù được đưa tới Milan nơi bức tranh đang được vẽ dở. Mỗi ngày, tên tù im lặng ngồi trước Da Vinci và hoạ sĩ thiên tài cần mẫn với công viêc truyền tải vào bức tranh diện mạo của kẻ phản phúc.  
Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, kiệt sức vì phải đối mặt với cái ác một thời gian dài, Vinci quay sang bảo lính gác "Các ngươi đem hắn đi đi...". Lính canh túm lấy kẻ tử tù, nhưng hắn đột nhiên vùng ra và lao đến quì xuống bên chân Da Vanci, khóc nấc lên: "Ôi, ngài Da Vinci! Hãy nhìn con! Ngài không nhận ra con ư?"  
Da Vinci quan sát kẻ mà suốt sáu tháng qua ông đã liên tục nhìn mặt. Cuối cùng ông đáp: "Không, ta chưa từng nhìn thấy ngươi cho đến khi ngươi được đưa đến cho ta từ hầm ngục ở Roma...". Tên tử tù kêu lên "Ngài Vinci... Hãy nhìn kỹ lại tôi! Tôi chính là người mà bảy năm trước ông đã chọn làm mẫu để vẽ Chúa Jesus..."
Câu chuyện này có thật, như bức tranh "Bữa ăn chiều cuối cùng" là có thật. Chàng trai đã từng được chọn làm hình mẫu của Chúa Jesus chỉ sau hơn hai ngàn ngày, đã tự biến mình thành hình tượng hoàn hảo của kẻ phản bội ghê gớm nhất trong lịch sử.  
Tương lai không hề được định trước. Chính chúng ta là người quyết định số phận của chính mình.

..cái gì không đến cũng không đi ?

Ikyo đến thăm thiền sư Udon bị bệnh và sắp từ trần rồi nói :
- tôi đến để tiếp dẩn cho ông đi nhá.
Udon trả lời :
- tôi đến đây 1 mình và ra đi 1 mình thì ông có giúp gì được cho tôi nào...
Ikyo nói :
- tôi biết, tôi sẽ giúp ông được việc đó cho nên tôi mới đến đây để tiếp dẩn ông ...ông biết cái gì không đến cũng không đi ?
nói xong Ikyo cúi xuống nói nhỏ bên tai Udon...ông nở nụ cười rồi nhắm mắt ra đi./.

Tuệquang

tuệ căn của chàng khờ

Có một anh chàng khờ, mồ côi ở trong quê, cưới được 1 người vợ hiền, sống với nhau chưa đầy 2 năm thì người vợ bị bệnh và qua đời. Không biết fải làm ma chay như thế nào thì người hàng xóm kéo đến, nấu cơm cúng và thỉnh 1 vị Sư. Khi Sư đến, giải thích rằng: tụng kinh để cho người vợ được siêu thoát. Nghe thấy thế thì anh khờ thắc mắc hỏi:
- vợ con chết là thoát được cảnh khổ đau rồi, vậy thì còn cái gì chưa thoát ?
Sư nói :
- còn cái hồn...thầy tụng thì hồn sẽ được siêu thoát.
Thầy bảo đem cơm lên cúng rồi thầy tụng, sau khi cơm dọn lên xong, chàng khờ hỏi vị thầy:
- vợ con lúc bệnh không ăn được nên mới chết, nay chết rồi thì lấy gì để ăn ?
Sư mới giải thích:
- Khi mới chết thì hồn lìa khỏi xác và còn quyến luyến gia cư, mình fải dâng cơm cho họ ăn để khỏi làm ma đói, đồng thời cũng cúng cho những vọng hồn chết không có thân quyến...
Nghe thấy thế chàng khờ hỏi tiếp:
- sao thầy không cúng cho 1 mình vợ con ăn thôi ?
Sư bèn giải thích thêm:
- hồn thì có rất nhiều đang lãng vãng đâu đây, cúng cơm cho người nhà thì cũng fải bố thí cho các oan hồn nửa chứ...
Vừa nói đến đây thì chàng khờ nhanh miệng cắt lời:
- thôi không được đâu, thầy đừng làm như thế, bởi vì vợ con ốm yếu mà cơm cúng thì chỉ có tí xíu thì làm sao đủ cho mọi oan hồn ăn, vã lại tánh của vợ con chẳng bao giờ dành ăn với ai bao giờ,có dành dành cũng không lợi...thế thì vợ con sẻ thành ma đói...
Sư bèn trấn an:
- không đâu, không đâu...hồn ăn chứ không fải người ăn, ai có phần nấy...
Chàng khờ hỏi tiếp:
- thầy làm việc nầy mất bao lâu và con fài trả thù lao là bao nhiêu ?
- nếu tụng kinh Địa-Tạng thì trả cho thầy 5 xu, còn kinh Adidà thì trả thầy 10 xu.
-sao lại có sự khác biệt như vậy thưa sư ?
Sư bèn giải thích:
- nếu ai không tu thì tụng kinh Địatạng để Ngài cứu thoát cảnh giới điạ ngục, còn như ai có tu thì nghe kinh Adidà sẽ được siêu thoát...
chàng khờ liền vui vẽ nói:
- con sẽ trả thầy 10xu, nhưng liệu vợ con có lợi lạc khi nghe được hay không ?
Sư nói:
- chẳng những vợ con nghe được siêu thoát mà tất cả những người ở chung quanh đây kể cả thầy, ai nghe được cũng đều có lợi lạc...
Chàng khờ mừng rở rồi chậm rãi nói:
- thế thì tốt qúa, thầy cứ lấy 10xu chia đều cho số người nghe, con sẻ trả thầy một phần trong số đó nhé.

* ...đừng nghe những gì kinh sách nói ra mà không có sự dẩn chứng. < kinh Kalama >

tuệquang

Nhiết manh dẩn quầng manh

Có 1 anh chàng mù, anh ta tự cho mình là thấy biết rõ mọi chuyện và mỗi ngày anh ta đều kể một vài câu chuyện xảy ra ở ngoài xã hội cho 1 nhóm bạn mù nghe. Một hôm anh ta rủ 1 nhóm bạn mù đi ra phố chơi để nghe anh ta diển tả về cảnh đẹp của thế gian. Người đi sau nắm đuôi kẻ đi trước thành 1 hàng dài. Khi ra đến đại lộ thì tiếng xe máy nổ, tiếng người nói, tiếng còi xe bóp kêu in ỏi...chàng ta lúng túng như bị lạc giửa rừng hoa, không biết hướng nào để đi, chàng ta đưa tay quơ mò đường thì đụng faỉ 1 người khác đứng gần đó, rồi hỏi :
- anh đứng đây làm gì ?
người bộ hành trả lời:
- tôi đang chờ qua đường...
chàng mù nói: tôi cũng vậy...
sau khi đưa tay tìm kiếm gì đó 1 chút rồi chàng ta vui mừng quay lại nói với nhóm bạn mù:
- chúng ta hảy nắm tay nhau, tôi sẻ đưa các anh qua đường,bên kia là cảnh đẹp nhất...
rồi trong nhóm mù có người hỏi, lo sợ vì tiếng xe và tiếng còi qúa ồn ào :
- chúng ta toàn là những người mù cả thì làm sao qua đường
anh chàng mù trấn an các bạn:
- đứng trước tôi cũng là 1 người đang chờ qua đường, ông ta có đeo mắt kiếng mà...
Khi tiếng xe và tiếng còi đều dừng lại, thì người khách bộ hành bảo:
- thôi chúng ta đi...
người bộ hành, anh chàng mù và nhóm mù nắm tay nhau qua đường...họ đi được chừng mười bước, thì bổng nhiên có nhiều tiếng la ó hoản sợ thốt lên từ góc đường :
- trời ơi,đường các ông đi qua là đường xe lửa...thôi không kịp rồiiiii
tiếng còi xe lửa hú dài in ỏi cả một góc trời...

* : đừng tin những ai tự cho là chứng đắc mà không rõ ngồn gốc...< kinh Kalama >

tuệquang

1 câu chuyện Thiền

Thiền sư Chikan sau 1 thời gian dài công phu tu tập, ông không còn thiết tha đến việc đi tìm cầu Niết-bàn vô thượng, bởi vì những kinh điển văn tự lúc nào chúng cũng nhảy múa lung tung trong đầu ông, đi đâu, đứng đâu,ngồi đâu ông cũng hành thiền nhưng chưa bao giờ ông đạt đến 1 trạng thái thoải mái...
Ông trở về ngôi nhà củ, trồng trọt rau qủa, cây trái, hoa màu sống cho qua ngày đoạn tháng.
1 hôm trong lúc ông đang cuốc đất,gặp phải 1 mãnh ngói bể, ông lượm nó lên và ném đi 1 cách vô ý thức, mãnh ngói chạm vào 1 thân tre vang lên 1 tiếng kêu " cạch "...chỉ 1 tiếng kêu làm ông ta đạt ngộ và nói :
- từ tiếng vang của mãnh ngói chạm vào tre, lập tức tôi quên hết những gì đã học.

Tuệquang trích dẩn

Bản lai diện mục

Ông Xả trưởng đứng nhìn thân xác của người vợ đẹp vừa mới qua đời, người trong làng đến viếng thăm, mọi người đều thương xót và khóc nức nở, 1 người hỏi ông Xả trưởng :
- vợ ông hiền thục và chết sớm như thế nầy tại sao ông không khóc ?
ông Xả đứng im lặng 1 chút rồi nói :
- bởi vì vợ tôi là 1 người giả dối, tôi phải chờ 3 hôm nửa thì mới biết được sự thật về bộ mặt của bà ấy...

Tuệquang

Bé Ngốc

22:05 04-08-2011
câu chuyện trên BN đọc mấy lần nhưng kg hiểu..tại sao ông XT lại nói bà vợ mình giả dối??anh có thể giải thích cho BN hiểu được chăng....
Chào BN,
Bản lai diện mục là bộ mặt chính của mình từ khi mình mới sanh ra, vũ trụ đã sanh ra ta nhưng gương mặt là tự mình trang điểm, hằng ngày mổi người trong chúng ta ai ai củng đều tự tô son điểm phấn đắp lên mặt mình những thứ vờ vĩnh, nịnh bợ và dối trá, đó là 1 khuôn mặt nạ trá hình giả dối...sắc đẹp và ngoại hình bên ngoài tất cả BS thẩm mỷ nào cũng có thể thay thế được, nhưng cái đẹp ở bên trong của bản lai diện mục thì họ đều " bótay.com ", nếu ta thấu hiểu được chân lý muốn sống theo chân lý thì tự mình tháo gở bộ mặt nạ đó ra thì bản lai diện mục hiện tiền...
Câu nói của ông Xả " đợi đến 3 hôm nửa thì mới biết được bộ mặt thật của bà ấy ..." không fải là nói vợ ông ta, mà ngụ ý rằng, bởi vì có mặt của ông Xả ở đó nên họ mới khóc như vậy, nếu thử đợi thêm 3 ngày nửa thì liệu họ có khóc lâu đến như thế hay không ?
Người chết thì đã chết rồi, khi còn sống tất cả sự thật đều được ẩn tàng bởi khuôn mặt nạ thì khi chết lấy cái gì để lộ ra...cho nên hảy sống 1 cuộc sống với cái tâm chân thật hằng tri hằng giác của mình, đó là lúc mình trở về cái bản lai diện mục của chính mình. Adidaphật...chúc bé được nhiều lợi lạc.

Thần linh

Có 1 đôi vợ chồng nọ đang dọn dẹp lại căn nhà đã bị cháy đi một nửa, người vợ bèn than với chồng :
- làm sao mình xây lại được căn nhà như lúc trước hởi anh ?
người chồng thở dài rồi nói :
- chắc là lâu lắm....mong cho được trúng số...
liền sau đó có 1 giọng nói phát ra từ sau bức màn :
- thương thay, thương thay cho đôi vợ chồng trẻ, ta là 1 vị thần nghe khẩn cầu đến để cứu 2 ngươi đây....
đôi vợ chồng nghe thấy thế bèn qùy xuống van xin:
- xin chư thần hảy cứu chúng con...
vị thần đáp :
- được, các ngươi muốn gì thì sẻ được cái đó, ta cho 3 điều vậy hảy ước đi.
2 vợ chồng nghe thế mừng qúa rồi cùng nhau nói :
- xin ngài cho ngôi nhà nầy trở thành 1 biệt thự nguy nga...
- sẻ được như ý, rồi điều 2.
- xin ngài cho con vàng bạc là người giàu có nhất trong vùng..
- được, sẻ có như mong muốn, rồi điều 3.
- xin ngài cho vợ chồng con sống lâu 100 tuổi...
- các ngươi sẻ được toại nguyện.
phán xong vị thần nói tiếp :
- 2 ngươi đã được toại nguyện nhưng trước khi làm sở hửu 3 điều ước đó, 2 ngươi có thể làm cho ta được thỏa mản 1 việc không ?
người chồng nhanh miệng trả lời :
- dạ được xin ngài cứ nói...
- ngươi có thể để vợ của ngươi ở đây ngủ với ta đêm nay được không ? nếu được như thế thì 3 điều ước kia sẻ thành tựu liền sau đó...
2 vợ chồng bèn suy ngh̉ỉ và bàn tính , chỉ ngủ với vị thần có 1 đêm thôi mà được sung sướng giàu sang và sống lâu như thế thì còn gì qúy báu bằng, rồi cả 2 đều nhận lời...
Sáng hôm sau người chồng đến đón vợ và xin nhận 3 điều ước...vị thần hỏi người chồng :
- ông năm nay bao nhiêu tuổi ?
- dạ, 40
rồi vị thần nói tiếp :
- 40 là đã nửa đời người rồi mà còn tin vào chuyện thần thánh là có thật hay sao ?

tuệquang

Buông bỏ...

Có 1 vị thiền sư vác trên vai 1 túi sách, ông đi từ làng nầy đến hết làng khác để thuyết pháp về hạnh bố-thí, sau khi thuyết xong ông xin mổi người 1 xu rồi bỏ vào túi sách, ông dùng tiền đó để mua qùa cho trẻ em nghèo khó...rồi không bao lâu trong thiên hạ người ta gọi ông là Thiền sư bố-thí. 1 hôm trên đường đi, có 1 vị quan đến và hỏi ông :
-đạo của ông là đạo gì ?
thiền sư bèn chấp 2 tay rồi cung kính cúi đầu.
vị quan không thấy vị thiền sư nói 1 lời, ông bèn hỏi tiếp :
-đạo của ông dạy về cái gì ?
nghe câu hỏi đó vị thiền sư bèn để túi sách trên vai xuống đất rồi chấp tay im lặng. Vị quan chờ 1 lúc không thấy nói gì bèn cười và hỏi tiếp:
-đạo của ông chỉ có thế thôi sao?
nghe xong vị thiền sư cúi xuống vác túi sách lên vai rồi đi tiếp./.

tuệquang           ...buông tất cả, thì sẻ nhận lại được tất cả...

Chùa Dược-sư

Trên 1 đỉnh núi cao có ngôi Chùa tên là Dược-Sư,vị trụ tr̀i ấy đã tu đắc đạo,và Chùa 1 năm chỉ mở cửa 1 lần vào ngày mồng một để giảng pháp...vì lẽ đó mà thiên hạ đồn rằng: nếu ai bất kỳ bị bệnh gì ngày đó đi Chùa đều được thầy cứu độ tai qua nạn khỏi và cầu xin điều gì được đó.
Đến ngày mở cửa Chùa vị thiền sư thấy số người qúa đông nên mới bảo:
-nếu ai có tấm lòng cầu xin thì hãy vào,còn bằng không thì xin ra về.
Thế rồi trong Chùa bấy gìơ chật ních cả người, ai ai cũng ngồi chờ vị thiền sư ra để đảnh  và cầu xin.Người thứ nhất đến vị sư hỏi:
-thí chủ đến gặp tôi để cầu xin điều gì ?
-Dạ bạch thầy, con xin được sống lâu
Vị thiền sư trả lời:
-được rồi, thí chủ sẻ được toại nguyện.
Rồi lần lược theo thứ tự từ người nầy đến kẻ khác ai ai cũng đều cầu xin cơm no, áo ấm, hạnh phúc, tiền tài,danh vọng và sự nghiệp...suốt cả ngày hôm đó vị thiền sư chỉ giảng pháp có 1 câu: được rồi, thí chủ sẻ được toại ngyện.
Ngày hôm sau vị thiền sư ra đóng cửa Chùa, thì thấy có 1 người đứng chờ ngoài cổng, vị sư hỏi :
-Sao ! thí chủ còn muốn xin điều gì nửa ? tất cả đều có hết cả rồi...mà.!
nghe xong người đàn ông bèn qùy xuống đảnh lễ rồi thưa :
-thưa ngài, con muốn cầu xin những gì ngài không có./.

Tuệquang

CỰC LẠC LÀ ĐÂY tại chỗ nầ̀y !

Đất một cõi cùng đất hằng hà sa cõi
Cõi nhấ́t chân, không sắc cũng không tâm
Cõi như nhau, không Cực-lạc, Ta-bà
Đất một cõi là đất hằng hà sa cõi.
Ts Huyền-Giác

Một người hành-khất dừng lại trước một biệt thự nguy nga...một người đàn ông từ trong nhà bước ra tay cầm tờ giấy 5 đồng đưa cho người hành khất rồi nói :
- hôm nay ông thật may mắn mới gặp tôi...
người hành-khất miễm cười đáp lại :
- xin chào ngài, đời tôi chưa một lần bị rũi ro
người đàn ông nghe thế cười rồi nói tiếp:
- nhưng, với số tiền nầy, ông sẽ sung sướng cả ngày đấy
người hành-khất chấp tay cúi đầu đáp:
- thưa ngài, đời tôi chưa bao giờ biết khổ cả..
người đàn ông khựng lại , nhíu mày, vì những câu nói lạ lùng, suy nghĩ một chốc rồi nói với giọng lớn tiếng:
- thế à, nếu thượng đế bắt ông xuống địa ngục, thử xem ông có khổ hay không cho biết ?
 người hành-khất chấp tay rồi chậm rải nói:
- thưa ngài, đời tôi chưa bị rũi ro không bị đau khổ thì thượng đế bắt tôi xuống địa ngục để làm gì...?  nếu thượng đế làm như thế...thì tôi sẽ ôm ghì lấy ông ấy mà cùng nhau xuống địa ngục...tôi thà sống chung như thế ở dưới đó còn hơn ở dương trần mà gặp ông ta.
người đàn ông với nét mặt giận dữ gằn giọng rồi hỏi:
- vậy, ông từ đâu đến đây ?
- thưa ngài,tôi từ vương quốc mà đến...
- vậy ông là ai ?
- thưa ngài, tôi là vua...
khi nghe người hành-khất tự xưng là vua, người đàn ông xuống giọng rồi hỏi tiếp:
- vậy vương quốc của ông tên gì ?
- thưa, tên gọi là cực lạc...
khi nghe nói đến hai chữ Cực-Lạc, người đàn ông chợt tỉnh sáng mắt ra bèn qùy xuống đảnh lễ rồi nhỏ nhẹ hỏi :
- thưa ngài, vương quốc đó ở đâu...? xin ngài cho tôi theo...
- ngay nơi mà tôi và ông đang đứng đó...
nói xong, người hành-khất ung dung bước đi, còn người đàn ông kia đầu và hai tay vẫn còn chạm đất...

*Thân Khẩu Ý thanh tịnh, thị danh Phật nhập diệt.
* Tam nghiệp thanh tịnh đồng Phật vãng Tây Phương.

Tuệquang